次韵补柳子厚八愚诗

宋代 汪炎昶
愚泉我所爱,规此须其来。 但因坳洼势,不以智巧开。 鸥驯如故知,鱼浮了无猜。 感激平生怀,与弥同徘徊。
quán suǒ ài   guī lái  
dàn yīn ào shì   zhì qiǎo kāi  
ōu xùn zhī   liǎo cāi  
gǎn píng shēng huái 怀   tóng pái huái