次韵补柳子厚八愚诗

宋代 汪炎昶
何以施吾愚,沟泉甃苔石。 涡溢分冷光,池呀注晴碧。 箕颖计已失,沧浪远难即。 敢慕洗耳翁,聊为濯缨客。
shī   gōu quán zhòu tái shí  
fēn lěng guāng   chí ya zhù qíng  
yǐng shī   cāng làng yuǎn nán  
gǎn ěr wēng   liáo wèi zhuó yīng