次韵补柳子厚八愚诗

宋代 汪炎昶
撞玉锵断石,溅珠县穉松。 色资耳目净,声碎斋土空。 静窥发奇趣,饱饮生异容。 讵知愚所乐,适与智者同。
zhuàng qiāng duàn shí   jiàn zhū xiàn zhì sōng  
ěr jìng   shēng suì zhāi kōng  
jìng kuī   bǎo yǐn shēng róng  
zhī suǒ   shì zhì zhě tóng