次韵补柳子厚八愚诗

宋代 汪炎昶
故邱隋苍茫,得兹赖居人。 竹氛净媚晓,藓绩绿染春。 藤萝设野幕,猿鸟卜近乡。 岂不惬吾愚,弥使怀所亲。
qiū suí cāng máng   lài rén  
zhú fēn jìng mèi xiǎo   xiǎn 绿 rǎn chūn  
téng luó shè   yuán niǎo bo jìn xiāng  
qiè   shǐ 使 huái 怀 suǒ qīn