次韵病起

宋代 李之仪
天时人事不相寻,遽食蒸豚废古吟。谁感亲颜前约短,常知圣日后缘深。 风云亹亹天边路,霜露愔愔壁上琴。我亦临风频拭目,看悬金印到山林。
tiān shí rén shì xiāng xún   shí zhēng tún fèi yín shuí gǎn qīn yán qián yuē duǎn   cháng zhī shèng hòu yuán shēn
fēng yún wěi wěi tiān biān   shuāng yīn yīn shàng qín lín fēng pín shì   kàn xuán jīn yìn dào shān lín