次韵板屋二适 其一 负暄

明代 王鏊
茅檐有冬日,可爱乃易落。为公独迟迟,怜渠能灼灼。 退朝坐蒲团,嗒然效南郭。时维春冬交,正值阴阳搏。 屋头上阳乌,篱边鸣冻雀。方知黄绵袄,绝胜青绫幕。 暖入支体舒,懒任傍人谑。及晨卯酒酣,正昼蜂衙作。 玄冥顿无威,阳春真有脚。一室不愿馀,四大殊能著。 自谙此中趣,经书亦可阁。持欲献吾君,未许专此乐。
máo yán yǒu dōng   ài nǎi luò wèi gōng chí chí lián   néng zhuó zhuó    
tuì 退 cháo zuò tuán   rán xiào nán guō shí wéi chūn dōng jiāo zhèng   zhí yīn yáng    
tóu shàng yáng   biān míng dòng què fāng zhī huáng mián ǎo jué   shèng qīng líng    
nuǎn zhī shū   lǎn rèn bàng rén xuè chén mǎo jiǔ hān zhèng   zhòu fēng zuò    
xuán míng dùn wēi   yáng chūn zhēn yǒu jiǎo shì yuàn   shū néng zhù    
ān zhōng   jīng shū chí xiàn jūn wèi   zhuān