次韵板屋二适 其二 看雪

明代 王鏊
吾闻老农言,一冬见三白。来年定有年,无烦问诸易。 寒日翳翳明,暮雪漼漼积。时闻洒窗棂,兼恐摧屋脊。 平铺瓦沟满,低压墙檐侧。纤纤谁所裁,逐逐若相逼。 庭空印鹤趾,裘弊欺狐腋。况当板屋看,稍若朱帘隔。 柳弱不胜扶,藤重那能掷。旋扫入茶垆,复取映书册。 缄诗忽何来,冻手呵自拆。惟嫌独醒醒,羊羔谁与适。
wén lǎo nóng yán   dōng jiàn sān bái lái nián dìng yǒu nián   fán wèn zhū    
hán míng   xuě cuǐ cuǐ shí wén chuāng líng jiān   kǒng cuī    
píng gōu mǎn   qiáng yán xiān xiān shuí suǒ cái zhú   zhú ruò xiāng    
tíng kōng yìn zhǐ   qiú kuàng dāng bǎn kàn shāo   ruò zhū lián    
liǔ ruò shèng   téng zhòng néng zhì xuán sǎo chá   yìng shū    
jiān shī lái   dòng shǒu chāi wéi xián xǐng xǐng yáng   gāo shuí shì