次韵白宗璞员外使密云途中遇雪

明代 李东阳
蓟门春雪尚能花,却望边城路更赊。应律未回燕谷煖,舞风还湿汉旌斜。 青山骨耸如争瘦,白雪词工欲斗葩。此夜宫绫寒不寐,未知清景属谁家。
mén chūn xuě shàng néng huā   què wàng biān chéng gèng shē yìng wèi huí yàn nuǎn   fēng hái shī hàn 湿 jīng xié    
qīng shān sǒng zhēng shòu   bái xuě gōng dòu gōng líng hán mèi wèi   zhī qīng jǐng shǔ shuí jiā