次韵

宋代 释德洪
先生绛阙姿,名字占仙籍。妙年取荣名,翰墨乃其职。 而云赋归欤,戏语吾不逆。醉翁昔仙去,人间暂休息。 文字颇横流,士气久不怿。公实不出后,议论有精识。 冰壶含青春,不容一尘隔。吐句如善射,字字皆中的。 佳丽增奇峭,攲侧多醉墨。高辞敦故旧,读之气横臆。 阅深似退之,顿挫杂抛掷。如春饰万物,妙用无罅隙。 故人困长哦,其节不容击。自昔闻公家,诸郎居连璧。 道学进未艾,庆泽流无斁。纷华脱发弃,酌古分阴惜。 汎观得其要,云升复川益。孝友如机云,争攘笑丕植。 闻风方对食,不觉起投筴。神交梦成趣,意合气自激。 庐陵在何许,纵望手加额。那知湘江上,握手笑堕帻。 妙处无陈鲜,倾盖如夙昔。归来看屋梁,喜极心更惕。 弟兄定世家,富贵已寻逼。而我世憎嫌,暮景桑榆迫。 相从可忘年,顽鲁幸勿责。一欢难把玩,转顾成陈迹。 闭门工寝饭,且复适吾适。遥知不吾诧,颇尝有此客。
xiān sheng jiàng quē 姿   míng zi zhàn xiān miào nián róng míng hàn   nǎi zhí    
ér yún guī   zuì wēng xiān rén   jiān zàn xiū    
wén héng liú   shì jiǔ gōng shí chū hòu   lùn yǒu jīng shí    
bīng hán qīng chūn   róng chén shàn shè   jiē zhōng de    
jiā zēng qiào   duō zuì gāo dūn jiù   zhī héng    
yuè shēn shì tuì 退 zhī   dùn cuò pāo zhì chūn shì wàn miào   yòng xià    
rén kùn zhǎng ó   jié róng wén gōng jiā zhū   láng lián    
dào xué jìn wèi ài   qìng liú fēn huá tuō zhuó   fēn yīn    
fàn guān yào   yún shēng chuān xiào yǒu yún zhēng   rǎng xiào zhí    
wén fēng fāng duì shí   jué tóu shén jiāo mèng chéng      
líng zài   zòng wàng shǒu jiā é zhī xiāng jiāng shàng   shǒu xiào duò    
miào chù chén xiān   qīng gài guī lái kàn liáng   xīn gèng    
xiōng dìng shì jiā   guì xún ér shì zēng xián   jǐng sāng    
xiāng cóng wàng nián   wán xìng huān nán wán zhuǎn   chéng chén    
mén gōng qǐn fàn   qiě shì shì yáo zhī chà   cháng yǒu