次韵

宋代 赵鼎
平生隐遁资,白驹在空谷。傥令眼有山,宁问食无肉。 要当揖爽气,涤此勤书腹。得官大河滨,枕带首阳麓。 如闻五老胜,坐使山峰缩。扪萝上巉绝,作意快心目。 却视宇宙间,万化转一毂。道人真有道,直上驾危木。 神光秘岩隈,灵草蒙朴蔌。空令莲社子,纷扰乱凫鹜。 先生志高古,真游穷六六。飘然清夜梦,时到山头屋。 念此感尘迹,一往如飞镞。哦诗示观览,律吕回春燠。 作字纪经行,典刑馀食粥。使我蒙鄙心,蓬首加栉沐。 致我外尘垢,益叹生理蹙。夜漱落箭泉,明月冷盈掬。 朝饭过灵峰,何惮屐齿秃。兹焉毕馀龄,更无疑可卜。
píng shēng yǐn dùn   bái zài kōng tǎng lìng yǎn yǒu shān níng   wèn shí ròu    
yào dāng shuǎng   qín shū guān bīn zhěn   dài shǒu yáng    
wén lǎo shèng   zuò shǐ 使 shān fēng suō mén luó shàng chán jué zuò   kuài xīn    
què shì zhòu jiān   wàn huà zhuǎn dào rén zhēn yǒu dào zhí   shàng jià wēi    
shén guāng yán wēi   líng cǎo méng piáo kōng lìng lián shè zi fēn   rǎo luàn    
xiān sheng zhì gāo   zhēn yóu qióng liù liù piāo rán qīng mèng shí   dào shān tóu    
niàn gǎn chén   wǎng fēi ó shī shì guān lǎn   huí chūn    
zuò jīng xíng   diǎn xíng shí zhōu shǐ 使 méng xīn péng   shǒu jiā zhì    
zhì wài chén gòu   tàn shēng shù luò jiàn quán míng   yuè lěng yíng    
cháo fàn guò líng fēng   dàn chǐ 齿 yān líng gèng   bo