次韵

宋代 王十朋
湖山蓝黛青,湖水琉璃碧。我时湖边游,山水正秋色。 诗翁偶乘兴,来作湖边客。谈锋两初交,意气已相得。 诗坛予与盟,文会公为伯。豪词肆滂沛,淡语入幽寂。 心匠巧雕斲,物态穷搜觅。壮哉五言城,卓尔万仞壁。 初疑公肠胃,百怪所窟宅。吐气干云霄,宜欲斗霹雳。 妙夺解牛术,奏刀声砉剨。我才寸莛微,洪钟讵能击。 又如鸣蟋蟀,啾然和金石。未窥学藩篱,敢语讨奥赜。 缪为马慕韩,浪作赤效白。奖拔非所蒙,猖狂固宜责。 新篇又拜嘉,开缄光艳射。藏之比明珠,长使夜照席。 惜哉不遇时,岂为臧仓隔。儒冠五十年,世路疲行役。 操矛赴文场,战艺辄败北。书剑两无成,泥涂困踪迹。 龙钟似东野,穷愁揽怀臆。空吟三百篇,高视古无敌。 霜风剪林木,黄叶满泽国。我思公不见,羸马未能策。 恨无神仙术,安得生两翼。因召管城颖,免冠加拂拭。 书帛寄征鸿,心目两俱极。
shān lán dài qīng   shuǐ liú li shí biān yóu   shān shuǐ zhèng qiū
shī wēng ǒu chéng xìng   lái zuò biān tán fēng liǎng chū jiāo   xiāng de
shī tán méng   wén huì gōng wèi háo pāng pèi   dàn yōu
xīn jiàng qiǎo diāo zhuó   tài qióng sōu zhuàng zāi yán chéng   zhuó ěr wàn rèn
chū gōng cháng wèi   bǎi guài suǒ zhái gān yún xiāo   dòu
miào duó jiě niú shù   zòu dāo shēng huā huò cái cùn tíng wēi   hóng zhōng néng
yòu míng shuài   jiū rán jīn shí wèi kuī xué fān   gǎn tǎo ào
móu wèi hán   làng zuò chì xiào bái jiǎng fēi suǒ méng   chāng kuáng
xīn piān yòu bài jiā   kāi jiān guāng yàn shè cáng zhī míng zhū   cháng shǐ 使 zhào
zāi shí   wèi zāng cāng guān shí nián   shì xíng
cāo máo wén chǎng   zhàn zhé bài běi shū jiàn liǎng chéng   kùn zōng
lóng zhōng shì dōng   qióng chóu lǎn huái 怀 kōng yín sān bǎi piān   gāo shì
shuāng fēng jiǎn lín   huáng mǎn guó gōng jiàn   léi wèi néng
hèn shén xiān shù   ān shēng liǎng yīn zhào guǎn chéng yǐng   miǎn guān jiā shì
shū zhēng hóng 鸿   xīn liǎng