次袁陟十四韵

宋代 刘敞
羁旅嗟无友,佯狂汉水阴。相逢幸倾盖,送别怅分襟。 之子虽吏隐,高名何陆沈。蛟龙蟠学海,风雨润词林。 寡和尝歌郢,传经雅属参。丈人今谕蜀,干誉尔劳心。 接淅予征远,看云反顾深。旅怀兼去住,秋色怆登临。 信有江山助,宜无雾露侵。相思见逸唱,清绝响寒砧。 击节时孤笑,开樽忆共斟。岁华几向晚,客恨孰能禁。 城阙愁回首,诗人诲嗣音。曾非青玉案,为愧洛生吟。
jiē yǒu   yáng kuáng hàn shuǐ yīn xiāng féng xìng qīng gài   sòng bié chàng fēn jīn
zhī suī yǐn   gāo míng shěn jiāo lóng pán xué hǎi   fēng rùn lín
guǎ cháng yǐng   chuán jīng shǔ cān zhàng rén jīn shǔ   gān ěr láo xīn
jiē zhēng yuǎn   kàn yún fǎn shēn huái 怀 jiān zhù   qiū chuàng dēng lín
xìn yǒu jiāng shān zhù   qīn xiāng jiàn chàng   qīng jué xiǎng hán zhēn
jié shí xiào   kāi zūn gòng zhēn suì huá xiàng wǎn   hèn shú néng jìn
chéng què chóu huí shǒu   shī rén huì yīn céng fēi qīng àn   wèi kuì luò shēng yín