次幽独君韵

唐代 陆龟蒙
灵气独不死,尚能成绮文。如何孤窆里,犹自读三坟。 落日送万古,秋声含七哀。枯株不萧瑟,枝干虚崔嵬。 伊昔临大道,歌钟醉高台。台今已平地,只有春风回。 明月白草死,积阴荒陇摧。圣贤亦如此,恸绝真悠哉。
líng   shàng néng chéng wén biǎn   yóu sān fén
luò sòng wàn   qiū shēng hán āi zhū xiāo   zhī gàn cuī wéi
lín dào   zhōng zuì gāo tái tái jīn píng   zhǐ yǒu chūn fēng huí
míng yuè bái cǎo   yīn huāng lǒng cuī shèng xián   tòng jué zhēn yōu zāi