次因上人韵

宋代 王之道
一从潜水别,三见菊花黄。 旧好论交笃,新诗引兴长。 劳生閒自笑,道术淡相忘。 蝴蝶秋来懒,时应到睡乡。
cóng qián shuǐ bié   sān jiàn huā huáng  
jiù hǎo lùn jiāo   xīn shī yǐn xīng cháng  
láo shēng xián xiào   dào shù dàn xiāng wàng  
dié qiū lái lǎn   shí yīng dào shuì xiāng