次瀛父诗

宋代 徐鹿卿
青山闯门户,绿竹窥檐楹。岿然一亭石,境界涵幽清。 季候昔经始,扁以横浦名。亭前两泓泉,吞吐寒蟾明。 方员中规矩,曲水相纡萦。汲溉当瓶盎,观览骈簪缨。 黄君静者徒,磊落千人英。朅来梅花边,一见眼为青。 官居廉泉上,复此逢清冷。诗豪泻银汉,兴逸凌紫京。 回首声潺潺,恍如醉翁亭。
qīng shān chuǎng mén   绿 zhú kuī yán yíng kuī rán 岿 tíng shí jìng   jiè hán yōu qīng    
hòu jīng shǐ   biǎn héng míng tíng qián liǎng hóng quán tūn   hán chán míng    
fāng yuán zhōng guī   shuǐ xiāng yíng gài dāng píng àng guān   lǎn pián zān yīng    
huáng jūn jìng zhě   lěi luò qiān rén yīng qiè lái méi huā biān   jiàn yǎn wèi qīng    
guān lián quán shàng   féng qīng lěng shī háo xiè yín hàn xīng   líng jīng    
huí shǒu shēng chán chán   huǎng zuì wēng tíng