次以道韵寄范子夷子默

宋代 黄庭坚
鼓缶多秦声,琵琶作胡语。 是中非神奇,根器如此故。 范公秉文德,断国极可否。 至今筦枢机,大度而少与。 蝉嫣世有人,风壑啸两虎。 小心学忠孝,鄙事能垅亩。 持论不籧筱,奉身谢夸诩。 颇知城南园,文会英俊侣。 何当休沐归,怀茗就煎去。
fǒu duō qín shēng   pa zuò
shì zhōng fēi shén   gēn
fàn gōng bǐng wén   duàn guó fǒu
zhì jīn guǎn shū   ér shǎo
chán yān shì yǒu rén   fēng xiào liǎng
xiǎo xīn xué zhōng xiào   shì néng lǒng
chí lùn xiǎo   fèng shēn xiè kuā
zhī chéng nán yuán   wén huì yīng jùn
dāng xiū guī   huái 怀 míng jiù jiān