次姚絅庵韵

明代 顾清
少年学步希攀龙,后生先辈殊而同。文场接轸借光价,海月下照沧江虹。 当时庠序总豪俊,公于其间尤长雄。岁行壬子我忝窃,公意夙与神灵通。 黄旗捷足走夜半,隐若平地行丰隆。升沉不作时世态,江头别酒双壶崇。 刘蕡何必下李邰,云龙竟尔乖相从。虚名我亦自知我,厚抱世岂能忘公。 南安一世仅小试,梁栋已奏苏湖功。至今诸生诵遗训,有若汉士希林宗。 閒居诗笔老益进,人意所澹公偏浓。犬马之龄亦奚有,大篇投赠何舂容。 祓除牛舌鸡口秽,涤荡柳眼梅花风。寒林索莫幽谷閟,顷刻万景回春融。 尘区奔走三十载,微命岂不悬青穹。樯掀舟舞几阽殆,梦中每想垂纶翁。 致君有意苦才薄,击壤且逐康衢童。养鱼池南鹤泾北,归来两见春花红。 去时众雏皆长大,丹玉冠顶黄金瞳。长鸣一声起烟际,哀怨似吊吴臣忠。 洛阳羁客竟不返,草堂空锁青山松。小奴获稻试春酿,一瓮晓熟天门冬。 弧南光烛斗牛分,诸老百福神皆充。相携一笑醉花底,便可写入丹青中。 不作云台卧华顶,亦合桓荣陪李躬。寻思却恨公不饮,未怕北海尊罍空。
shào nián xué pān lóng   hòu shēng xiān bèi shū ér tóng wén chǎng jiē zhěn jiè guāng jià   hǎi yuè xià zhào cāng jiāng hóng
dāng shí xiáng zǒng háo jùn   gōng jiān yóu cháng xióng suì xíng rén tiǎn qiè   gōng shén líng tōng
huáng jié zǒu bàn   yǐn ruò píng xíng fēng lóng shēng chén zuò shí shì tài   jiāng tóu bié jiǔ shuāng chóng
liú fén xià tái   yún lóng jìng ěr guāi xiāng cóng míng zhī   hòu bào shì néng wàng gōng
nán ān shì jǐn xiǎo shì   liáng dòng zòu gōng zhì jīn zhū shēng sòng xùn   yǒu ruò hàn shì lín zōng
xián shī lǎo jìn   rén suǒ dàn gōng piān nóng quǎn zhī líng yǒu   piān tóu zèng chōng róng
chú niú shé kǒu huì   dàng liǔ yǎn méi huā fēng hán lín suǒ yōu   qǐng wàn jǐng huí chūn róng
chén bēn zǒu sān shí zài   wēi mìng xuán qīng qióng qiáng xiān zhōu diàn dài   mèng zhōng měi xiǎng chuí lún wēng
zhì jūn yǒu cái báo   rǎng qiě zhú kāng tóng yǎng chí nán jīng běi   guī lái liǎng jiàn chūn huā hóng
shí zhòng chú jiē zhǎng   dān guān dǐng huáng jīn tóng cháng míng shēng yān   āi yuàn shì diào chén zhōng
luò yáng jìng fǎn   cǎo táng kōng suǒ qīng shān sōng xiǎo huò dào shì chūn niàng   wèng xiǎo shú tiān mén dōng
nán guāng zhú dòu niú fēn   zhū lǎo bǎi shén jiē chōng xiāng xié xiào zuì huā   biàn 便 xiě dān qīng zhōng
zuò yún tái huá dǐng   huán róng péi gōng xín què hèn gōng yǐn   wèi běi hǎi zūn léi kōng