慈训堂诗

明代 于谦
君不见孟轲称大贤,道学冠今古。陶侃惜分阴,乃心忠典午。 当年造就赖慈亲,剪发断机良独苦。君家阿母贞且贤,与古列女相比肩。 孀居节操凛冰雪,诸孤在膝皆髫年。谆谆训诲不辍口,愿汝成立报所天。 为言汝家素阀阅,累叶簪组相蝉联。而翁受命宰百里,奉法循理人共传。 一朝奄弃遗尔辈,我故未忍归重泉。属纩言犹在吾耳,令我慇勤教诸子。 汝曹力学能有成,尔父虽死犹不死。言之痛心恐未足,大书日新扁华屋。 诸郎感奋思立身,恒若汤盘警心目。明师益友资讨论,暮史朝经勤讲读。 一朝昆季俱登庸,万里云霄快鸿鹄。伯也绣衣霄汉立,季也芳名题桂籍。 子能若此亲何忧,笑引诸孙饷梨栗。满庭慈竹布清阴,绕砌萱花丽迟日。
jūn jiàn mèng chēng xián   dào xué guān jīn táo kǎn fēn yīn   nǎi xīn zhōng diǎn
dāng nián zào jiù lài qīn   jiǎn duàn liáng jūn jiā ā zhēn qiě xián   liè xiāng jiān
shuāng jié cāo lǐn bīng xuě   zhū zài jiē tiáo nián zhūn zhūn xùn huì chuò kǒu   yuàn chéng bào suǒ tiān
wéi yán jiā yuè   lèi zān xiāng chán lián ér wēng shòu mìng zǎi bǎi   fèng xún rén gòng chuán
zhāo yǎn ěr bèi   wèi rěn guī zhòng quán zhǔ kuàng yán yóu zài ěr   lìng yīn qín jiào zhū
cáo xué néng yǒu chéng   ěr suī yóu yán zhī tòng xīn kǒng wèi   shū xīn biǎn huá
zhū láng gǎn fèn shēn   héng ruò tāng pán jǐng xīn míng shī yǒu tǎo lùn   shǐ zhāo jīng qín jiǎng
zhāo kūn dēng yōng   wàn yún xiāo kuài hóng 鸿 xiù xiāo hàn   fāng míng guì
zi néng ruò qīn yōu   xiào yǐn zhū sūn xiǎng mǎn tíng zhú qīng yīn   rào xuān huā chí