次徐漕韵贺留守刘观文祷雪感应

宋代 许及之
雪霜之忍有至慈,一片到地五谷滋。所以腊中重三白,史讥失时书直辞。 我公卧护北门北,百姓爱公如爱日。及冬祷雪乃爱民,若有鬼神宜率职。 要晴要雨天必从,玉山何独閟烛龙。一夜风师擘冰絮,坐使东国成雪宫。 晓起清愁无复有,如在春风饮醇酒。欲歌零雨劳公归,正尔补天须妙手。
xuě shuāng zhī rěn yǒu zhì   piàn dào suǒ zhōng zhòng sān bái shǐ   shī shí shū zhí    
gōng běi mén běi   bǎi xìng ài gōng ài dōng dǎo xuě nǎi ài mín ruò   yǒu guǐ shén zhí    
yào qíng yào tiān cóng   shān zhú lóng fēng shī bāi bīng zuò   shǐ dōng 使 guó chéng xuě gōng    
xiǎo qīng chóu yǒu   zài chūn fēng yǐn chún jiǔ líng láo gōng guī zhèng   ěr tiān miào shǒu