次秀野杂诗韵 山药

宋代 朱熹
怪来朽壤耀琼英,小斸倾筐可代耕。豢豹于人尽无分,蹲鸱从此不须生。 雪镵但使身长健,石鼎何妨手自烹。欲赋玉延无好语,羞论蜂蜜与羊羹。
guài lái xiǔ rǎng yào 耀 qióng yīng   xiǎo zhǔ qīng kuāng dài gēng huàn bào rén jǐn fēn   dūn chī cóng shēng
xuě chán dàn shǐ 使 shēn cháng jiàn   shí dǐng fáng shǒu pēng yán hǎo   xiū lùn fēng yáng gēng