次秀野极目亭韵 其一

宋代 朱熹
偶向新亭一破颜,高情直寄有无间。地偏已隔东西路,天阔长围远近山。 浩荡只愁春雾合,轮囷却喜暮云还。不堪景物撩人甚,倒尽诗囊未许悭。
ǒu xiàng xīn tíng yán   gāo qíng zhí yǒu jiàn piān dōng 西   tiān kuò cháng wéi yuǎn jìn shān
hào dàng zhǐ chóu chūn   lún qūn què yún hái kān jǐng liáo rén shén   dào jǐn shī náng wèi qiān