次信文早春韵

宋代 洪皓
一星终后尚蹉跎,四壁如悬已化梭。 方殢圣贤排旅闷,忽惊天地应人和。 春风乍扇融冰雪,佛火初收散绮罗。 遐想太园桃了下,旧蹊好在有谁过。
xīng zhōng hòu shàng cuō tuó   xuán huà suō  
fāng shèng xián pái mèn   jīng tiān yìng rén  
chūn fēng zhà shàn róng bīng xuě   huǒ chū shōu sàn luó  
xiá xiǎng tài yuán táo le xià   jiù hǎo zài yǒu shuí guò