词笑令(⑤灼灼)

宋代 秦观
诗曰:锦城春暖花欲飞。灼灼当庭舞柘枝。相君上客河东秀,自言那复旁人知。妾愿身为梁上燕。朝朝暮暮长相见。云收月堕海沈沈,泪满红绡寄肠断。 肠断。绣帘卷。妾愿身为梁上燕。朝朝暮暮长相见。莫遣恩迁情变。红绡粉泪知何限。万古空传遗怨。
shī yuē   jǐn chéng chūn nuǎn huā fēi zhuó zhuó dāng tíng zhè zhī xiāng jūn shàng dōng xiù   yán páng rén zhī qiè yuàn shēn wéi liáng shàng yàn zhāo zhāo zhǎng xiàng jiàn yún shōu yuè duò hǎi shěn shěn   lèi mǎn hóng xiāo cháng duàn
cháng duàn xiù lián juǎn qiè yuàn shēn wéi liáng shàng yàn zhāo zhāo zhǎng xiàng jiàn qiǎn ēn qiān qíng biàn hóng xiāo fěn lèi zhī xiàn wàn kōng chuán yuàn