词笑令(②乐昌公主)

宋代 秦观
诗曰:金陵往昔帝王州。乐昌主第最风流。一朝隋兵到江上,共抱凄凄去国愁。越公万骑鸣箫鼓。剑拥玉人天上去。空携破镜望江尘,千古江枫笼辇路。 辇路。江枫古。楼上吹箫人在否。菱花半璧香尘污。往日繁华何处。旧欢新爱谁是主。啼笑两难分付。
shī yuē   jīn líng wǎng wáng zhōu chāng zhǔ zuì fēng liú zhāo suí bīng dào jiāng shàng   gòng bào guó chóu yuè gōng wàn míng xiāo jiàn yōng rén tiān shǎng kōng xié jìng wàng jiāng chén   qiān jiāng fēng lóng niǎn
niǎn jiāng fēng lóu shàng chuī xiāo rén zài fǒu líng huā bàn xiāng chén wǎng fán huá chǔ jiù huān xīn ài shuí shì zhǔ xiào liǎng nán fēn