次献吉留别韵

明代 边贡
初春郊甸积雪满,客子出门岐路长。征车杳杳去不息,关柳青青愁未央。 却望泰山怀故道,即归梁苑亦他乡。十年京洛交游地,日夕风烟思渺茫。
chū chūn jiāo diàn xuě mǎn   chū mén cháng zhēng chē yǎo yǎo guān   liǔ qīng qīng chóu wèi yāng    
què wàng tài shān huái 怀 dào   guī liáng yuàn xiāng shí nián jīng luò jiāo yóu   fēng yān miǎo máng