次温伯用林公正、刘庆充倡和韵

宋代 范成大
前山後山梅子雨,屯云日夜相吞吐。 长林绝壑望不到,时有樵归说逢虎。 奔溪朝来忽怒涨,夹岸柳梢余尺许。 屋头未放浓岚散,苦忆清风泛琼宇。 客行落此乱山中,但欲寻人诉羁旅。 比邻邂逅得清士,眉宇津津佳笑语。 杯行起舞出新句,我气已衰聊复鼓。 明年与君杭太湖,扁舟踏浪不踏土。 沉沉玉柱閟仙扃,矫矫虹梁浮水府。 目力无穷天不尽,却笑向来谁缚汝?
qián shān hòu shān méi zi   tún yún xiāng tūn  
cháng lín jué wàng dào   shí yǒu qiáo guī shuō féng  
bēn zhāo lái zhǎng   jiā àn liǔ shāo chǐ  
tóu wèi fàng nóng lán sàn   qīng fēng fàn qióng  
xíng luò luàn shān zhōng   dàn xún rén  
lín xiè hòu qīng shì   méi jīn jīn jiā xiào  
bēi xíng chū xīn   shuāi liáo  
míng nián jūn háng tài   piān zhōu làng  
chén chén zhù xiān jiōng   jiǎo jiǎo hóng liáng shuǐ  
qióng tiān jìn   què xiào xiàng lái shuí