次王子让韵二首 其一
老泪纵横忆旧京,梦中歧路欠分明。天涯自信甘流落,海内谁堪托死生。
短策未容还故里,片帆只欲驾沧瀛。他年便作芙蓉主,惭愧当时石曼卿。
lǎo
老
lèi
泪
zòng
纵
héng
横
yì
忆
jiù
旧
jīng
京
,
mèng
梦
zhōng
中
qí
歧
lù
路
qiàn
欠
fēn
分
míng
明
tiān
。
yá
天
zì
涯
xìn
自
gān
信
liú
甘
luò
流
hǎi
落
,
nèi
海
shuí
内
kān
谁
tuō
堪
sǐ
托
shēng
死
生
。
duǎn
短
cè
策
wèi
未
róng
容
hái
还
gù
故
lǐ
里
,
piàn
片
fān
帆
zhǐ
只
yù
欲
jià
驾
cāng
沧
yíng
瀛
tā
。
nián
他
biàn
年
zuò
便
fú
作
róng
芙
zhǔ
蓉
cán
主
,
kuì
惭
dāng
愧
shí
当
shí
时
màn
石
qīng
曼
卿
。