次王应求韵

宋代 戴复古
逐日轮蹄走四方,来来去去为何忙。无人肯问山林乐,举世争趋名利场。 以道自脩身是宝,无求何用智为囊。爱梅栽竹平生语,吐出清风六月凉。
zhú lún zǒu fāng   lái lái wèi máng rén kěn wèn shān lín   shì zhēng míng chǎng
dào xiū shēn shì bǎo   qiú yòng zhì wèi náng ài méi zāi zhú píng shēng   chū qīng fēng liù yuè liáng