次舒尧文秋夜有感之韵

宋代 黄裳
自越趋儒林,由吴两江渡。四年如退之,疏慵傲名数。 西风今又来,庭柯泣珠露。荣枯几番新,閒日常自度。 誓为天汉游,捣药看玉兔。逆行非吾心,焉用忧日暮。 典籍犹可捐,宁雕子云赋。万事归自然,所得先去故。 洒落桐庐君,高源欲东赴。外物非所谋,此学良足据。 但以中致虚,元气腹当饫。壮怀感暮秋,群动还太素。 宋玉悲何为,忘失聊适屦。
yuè lín   yóu liǎng jiāng nián tuì zhī 退 shū   yōng ào míng shù    
西 fēng jīn yòu lái   tíng zhū róng fān xīn xián   cháng    
shì wèi tiān hàn yóu   dǎo yào kàn xíng fēi xīn yān   yòng yōu    
diǎn yóu juān   níng diāo zi yún wàn shì guī rán suǒ   de xiān    
luò tóng jūn   gāo yuán dōng wài fēi suǒ móu   xué liáng    
dàn zhōng zhì   yuán dāng zhuàng huái gǎn 怀 qiū qún   dòng hái tài    
sòng bēi wéi   wàng shī liáo shì