次施子韵

宋代 刘子翚
之子才非碌碌流,一官将母海滨游。 妙齿意气看长剑,久客风霜叹敝裘。 完璧有怀空慕兰,著鞭它日定先刘。 岫窗故隐今何在,草棘连云淮楚秋。
zhī cái fēi liú   guān jiāng hǎi bīn yóu  
miào chǐ 齿 kàn cháng jiàn   jiǔ fēng shuāng tàn qiú  
wán yǒu huái 怀 kōng lán   zhù biān dìng xiān liú  
xiù chuāng yǐn jīn zài   cǎo lián yún huái chǔ qiū