次日宏父携家出游而小雨新晴

宋代 洪适
山头霞彩发天光,初日曈昽射短冈。莫使吹箫寻古曲,直宜点额作新妆。 不禁风雨飞来急,颇觉园林减却香。花下凌波奏奇舞,腰支尺六笑垂杨。
shān tóu xiá cǎi tiān guāng   chū tóng lóng shè duǎn gāng shǐ chuī 使 xiāo xún zhí   diǎn é zuò xīn zhuāng    
jīn fēng fēi lái   jué yuán lín jiǎn què xiāng huā xià líng zòu yāo   zhī chǐ liù xiào chuí yáng