慈仁寺有鬻孤雁者四明万季野购畜于庭作羁雁诗邀予赋之

清代 魏坤
不趁凉云结阵飞,羁孤似尔欲何依。弥天矰缴虽知避,满地江湖却暂违。 空守殊乡惊岁晚,难招旧侣待春归。临风无限回翔意,独立闲庭对落晖。
chèn liáng yún jié zhèn fēi   shì ěr tiān zēng jiǎo suī zhī mǎn   jiāng què zàn wéi    
kōng shǒu shū xiāng jīng suì wǎn   nán zhāo jiù dài chūn guī lín fēng xiàn huí xiáng   xián tíng duì luò huī