次彭应之餐雪韵

宋代 朱熹
雪水瀹清茗,自谓绝世清。终然犯烟火,况复劳煎烹。 岂如午霁馀,探此竹外楹。柘浆发甘和,宝盌凝寒晶。 心胸既清凉,齿颊亦锵鸣。吞腥期永谢,饮玉希长生。
xuě shuǐ yuè qīng míng   wèi jué shì qīng zhōng rán fàn yān huǒ kuàng   láo jiān pēng    
  tàn zhú wài yíng zhè jiāng gān bǎo   wǎn níng hán jīng    
xīn xiōng qīng liáng   chǐ 齿 jiá qiāng míng tūn xīng yǒng xiè yǐn   cháng shēng