次潘茂和韵

宋代 许及之
久向竹林闻小阮,恨无此客岂无毡。文章未可为馀事,子弟何妨自太鲜。 老去懒兼衰作病,传来诗与月俱圆。瓣香合为床头易,笞凤鞭鸾不是仙。
jiǔ xiàng zhú lín wén xiǎo ruǎn   hèn zhān wén zhāng wèi wèi shì   fáng tài xiān    
lǎo lǎn jiān shuāi zuò bìng   chuán lái shī yuè yuán bàn xiāng wéi chuáng tóu chī   fèng biān luán shì xiān