次明仲矼字韵诗

宋代 刘子翚
頖宫德厚仍信矼,北扉笔力谈笑扛。 重圭叠璧凛群视,不使东瓯成陋邦。 日边时见召仙李,林下那容栖老庞。 故园此日成胜聚,归梦不泛潇湘江。 万畦流泉裹云屋,一点远岫低吟窗。 客来有酒辄均醉,长啸手拊高梧幢。 挽蔬唯便玉本脆,碎鲤屡惜银鋋双。 伊予於世真长物,扫迹自分逃崆{左山右亢}。 骤揄扬之则过矣,岂有骨相当奇厖。 左提右挈傥闻道,一了快若船下泷。 极知鲁冲兄弟国,邾小尚许趋风降。 峣峣岌岌正壁立,涛濑未敢轻舂撞。
pàn gōng hòu réng xìn gāng   běi fēi tán xiào káng  
zhòng guī dié lǐn qún shì   shǐ 使 dōng ōu chéng lòu bāng  
biān shí jiàn zhào xiān   lín xià róng lǎo páng  
yuán chéng shèng   guī mèng fàn xiāo xiāng jiāng  
wàn liú quán guǒ yún   diǎn yuǎn xiù yín chuāng  
lái yǒu jiǔ zhé jūn zuì   cháng xiào shǒu gāo chuáng  
wǎn shū wéi biàn 便 běn cuì   suì yín chán shuāng  
shì zhēn cháng   sǎo fēn táo kōng   { zuǒ shān yòu kàng   }  
zhòu yáng zhī guò   yǒu xiāng dāng páng  
zuǒ yòu qiè tǎng wén dào   liǎo kuài ruò chuán xià lóng  
zhī chōng xiōng guó   zhū xiǎo shàng fēng jiàng  
yáo yáo zhèng   tāo lài wèi gǎn qīng chōng zhuàng