次绿字韵

宋代 曾几
舍前南山青,舍后北山绿。扪萝涉其巅,策杖绕其足。 中间奇绝处,表里见心腹。登临岂不佳,老境日以蹙。 谁知怪石供,能坐我郊牧。政应索幽遐,何惮越川渎。 今年致书求,屡以可否卜。故人为遣送,健步远相逐。 虽非古仇池,要是好崖谷。似为天所矜,此段独从欲。 深惭舁致重,路转知几曲。安得沧海神,鞭笞使之速。
shě qián nán shān qīng   shě hòu běi shān 绿 mén luó shè diān   zhàng rào    
zhōng jiān jué chù   biǎo jiàn xīn dēng lín jiā lǎo   jìng    
shéi zhī guài shí gòng   néng zuò jiāo zhèng yīng suǒ yōu xiá   dàn yuè chuān    
jīn nián zhì shū qiú   fǒu bo rén wéi qiǎn sòng jiàn   yuǎn xiāng zhú    
suī fēi chóu chí   yào shì hǎo shì wèi tiān suǒ jīn   duàn cóng    
shēn cán zhì zhòng   zhuǎn zhī ān cāng hǎi shén biān   chī shǐ zhī 使