次吕季克东堂九咏 其五 爱莲

宋代 朱熹
闻道移根玉井旁,开花十丈是寻常。月明露冷无人见,独为先生引兴长。
wén dào gēn jǐng páng   kāi huā shí zhàng shì xún cháng yuè míng lěng rén jiàn   wèi xiān sheng yǐn xīng cháng