次鲁直烹密云龙之韵 其一

宋代 黄裳
密云晚出小团块,虽得一饼犹为丰。相对幽亭致清话,十三同事皆诗翁。 苍龙碾下想化去,但见白云生碧空。雨前含蓄气未散,乃知天贶谁能同。 不足数啜有馀兴,两腋欲跨清都风,岂与凡羽誇雕笼。 双井主人煎百椀,费得家山能几本。
yún wǎn chū xiǎo tuán kuài   suī bǐng yóu wèi fēng xiāng duì yōu tíng zhì qīng huà shí   sān tóng shì jiē shī wēng    
cāng lóng niǎn xià xiǎng huà   dàn jiàn bái yún shēng kōng qián hán wèi sàn nǎi   zhī tiān kuàng shuí néng tóng    
shù chuài yǒu xīng   liǎng kuà qīng dōu fēng   fán kuā diāo lóng  
shuāng jǐng zhǔ rén jiān bǎi wǎn   fèi jiā shān néng běn