次鲁直烹密云龙之韵 其三

宋代 黄裳
三峰峭拔如武夷,秀气入草根干丰。秋堂一笑诗相共,竹杖未化谁知翁。 非特鹰爪致我啜,芋栗亦慰肠中空。 脩鱼上钓开酒瓮,但欲醉我君宁同。须饮一斗寄混沌,吹使自觉桃源风,此言当践非相笼。 百岁岂能空自窘,万顷汪汪同一本。
sān fēng qiào   xiù qi cǎo gēn gàn fēng qiū táng xiào shī xiāng gòng zhú   zhàng wèi huà shéi zhī wēng    
fēi yīng zhǎo zhì chuài   wèi cháng zhōng kōng  
xiū shàng diào kāi jiǔ wèng   dàn zuì jūn níng tóng yǐn dòu hùn dùn chuī   shǐ 使 jué táo yuán fēng   yán dāng jiàn fēi xiāng lóng    
bǎi suì néng kōng jiǒng   wàn qǐng wāng wāng tóng běn