次鲁直烹密云龙之韵 其二

宋代 黄裳
春来腰筥修溪童,摘山归去如年丰。主人长啜不言酒,焉用儿女扶山翁。 闻说佳致欲相遂,劳生急放尘缘空。时走长须汲双井,岂吝七椀邀卢仝。 夜归须步三峰月,晓望还乘五桂风,静中且看狙公笼。 此乐吾宗好方寸,已向清斋望根本。
chūn lái yāo xiū tóng   zhāi shān guī nián fēng zhǔ rén zhǎng chuài yán jiǔ yān   yòng ér shān wēng    
wén shuō jiā zhì xiāng suì   láo shēng fàng chén yuán kōng shí zǒu cháng shuāng jǐng   lìn wǎn yāo tóng    
guī sān fēng yuè   xiǎo wàng hái chéng guì fēng   jìng zhōng qiě kàn gōng lóng  
zōng hǎo fāng cùn   xiàng qīng zhāi wàng gēn běn