次李韵

宋代 洪皓
见危致命欲时清,万里祈通两国情, 尝尽艰难徒自苦,著成纪咏待谁明。 瑶琴漫鼓思归引,玉笛休吹逐舞声。 遥夜肯来同晤语,消忧岂待赐宣城。
jiàn wēi zhì mìng shí qīng   wàn tōng liǎng guó qíng  
cháng jǐn jiān nán   zhù chéng yǒng dài shuí míng  
yáo qín màn guī yǐn   xiū chuī zhú shēng  
yáo kěn lái tóng   xiāo yōu dài xuān chéng