次林择之凉峰韵

宋代 朱熹
解辔林间寺,归鸦晚欲盘。望中岚翠合,愁外夕阳残。 尊酒何妨尽,羁心且自宽。无端满窗月,遥夜不胜寒。
jiě pèi lín jiān   guī wǎn pán wàng zhōng lán cuì   chóu wài yáng cán
zūn jiǔ fáng jǐn   xīn qiě kuān duān mǎn chuāng yuè   yáo shèng hán