次凯南清见寄诗韵

元代 胡奎
白云出山无定姿,白云还山无定期。乾坤清气不常用,海内复见汤休诗。 昨夜大江深几许,弹舌沙中作龙语。碧桃红杏满湖开,仿佛云间散花女。 上人正自曹溪归,星斗错落环璿玑。挥毫烂写怀素草,霹雳应手蛟龙飞。 我今已遂三生梦,石上因缘何足论。明当载汲洪崖泉,煮茶谈空共栖遁。
bái yún chū shān dìng 姿   bái yún hái shān dìng qián kūn qīng cháng yòng hǎi   nèi jiàn tāng xiū shī    
zuó jiāng shēn   tán shé shā zhōng zuò lóng táo hóng xìng mǎn kāi fǎng   仿 yún jiān sàn huā    
shàng rén zhèng cáo guī   xīng dǒu cuò luò huán xuán huī háo làn xiě huái 怀 cǎo   yìng shǒu jiāo lóng fēi    
jīn suì sān shēng mèng   shí shàng yīn yuán lùn míng dāng zài hóng quán zhǔ   chá tán kōng gòng dùn