次君畴洪卿韵送宗学赵优奏

宋代 刘克庄
欲为乾坤扫积阴,万言忠愤上穹临。 相嗔平地风波恶,主圣如天雨露深。 葛藟尚为庇根计,戎葵难改向阳心。 明时安肯寻斤斧,自古高材出邓林。
wèi qián kūn sǎo yīn   wàn yán zhōng fèn shàng qióng lín
xiāng chēn píng fēng è   zhǔ shèng tiān shēn
lěi shàng wèi gēn   róng kuí nán gǎi xiàng yáng xīn
míng shí ān kěn xún jīn   gāo cái chū dèng lín