次季通韵赠范康侯

宋代 朱熹
朝霜逼凋梅,夕露忽团菊。百年风雨过,宜笑不宜哭。 口川失自防,心兵几回触。年来身老大,甘此胯下辱。 永谢五鼎烹,聊寄一瓢足。虽惭龙蟠泥,肯羡莺出谷。 适意超混茫,放情遗结束。俯仰天壤间,静胜惟我独。 苍苍有心柏,落落无瑕玉。年纪尚无闻,头颅岂须卜。
cháo shuāng diāo méi   tuán bǎi nián fēng guò   xiào
kǒu chuān shī fáng   xīn bīng huí chù nián lái shēn lǎo   gān kuà xià
yǒng xiè dǐng pēng   liáo piáo suī cán lóng pán   kěn xiàn yīng chū
shì chāo hùn máng   fàng qíng jié shù yǎng tiān rǎng jiān   jìng shèng wéi
cāng cāng yǒu xīn bǎi   luò luò xiá nián shàng wén   tóu bo