次荆公韵四绝

宋代 苏轼
青李扶疏禽自来,清真逸少手亲栽。 深红浅紫従争发,雪白鹅黄也斗开。 斫竹穿花破绿苔,小诗端为觅桤栽。 细看造物初无物,春到江南花自开。 骑驴渺渺入荒陂,想见先生未病时。 劝我试求三亩宅,従公已觉十年迟。 甲第非真有,闲花亦偶栽。 聊为清净供,却对道人开。 (公病后,舍宅作寺。 )
qīng shū qín lái   qīng zhēn shǎo shǒu qīn zāi  
shēn hóng qiǎn cóng zhēng   xuě bái é huáng dòu kāi  
zhuó zhú chuān 穿 huā 绿 tái   xiǎo shī duān wèi zāi  
kàn zào chū   chūn dào jiāng nán huā kāi  
miǎo miǎo huāng bēi   xiǎng jiàn xiān sheng wèi bìng shí  
quàn shì qiú sān zhái   cóng gōng jué shí nián chí  
jiǎ fēi zhēn yǒu   xián huā ǒu zāi  
liáo wèi qīng jìng gōng   què duì dào rén kāi  
  gōng bìng hòu   shě zhái zuò