次江子我闻角韵

宋代 张元干
夫差故国萦寒水,铁马南来忽振缨。 城上昏鸦争接翅,舟中逐客谨逃名。 胡笳怨处风微起,濁酒醒时梦易惊。 飘泊似闻山寺近,真成夜半听钟声。
chāi guó yíng hán shuǐ   tiě nán lái zhèn yīng
chéng shàng hūn zhēng jiē chì   zhōu zhōng zhú jǐn táo míng
jiā yuàn chù fēng wēi   zhuó jiǔ xǐng shí mèng jīng
piāo shì wén shān jìn   zhēn chéng bàn tīng zhōng shēng