次黄提刑雪韵

宋代 白玉蟾
久晴忽尔雨丝丝,既雨还晴亦不疑。 滕六假宁催入局,赵衰回避乞寻医。 捣霜碾雹些来个,剪水雕冰片子时。 一夜悄然飞到晓,满天满地化琉璃。
jiǔ qíng ěr   hái qíng  
téng liù jiǎ níng cuī   zhào shuāi huí xún  
dǎo shuāng niǎn báo xiē lái   jiǎn shuǐ diāo bīng piàn shí  
qiǎo rán fēi dào xiǎo   mǎn tiān mǎn huà liú li