次黄侍讲赠陈性初诗韵

明代 宋濂
忆昔游虎林,年壮已非冠。 旅食叹酸辛,敢望诸侯传。 捉衿肘已露,纳履踵成穿。 甘从原思贫,耻学毛遂荐。 薢茩丹丘生,文采超众彦。 精魄更蔚庞,雏展垂天翰。 每逢罗浮春,含笑解貂换。 列饮杏花阴,吹笛侑羹献。 微酣双耳热,谹议层叠见。 弘深剧王霸,险诡杂神幻。 踏月或起舞,留连过夜半。 恒思酒星临,手不离璧散。 忽骑东海鲸,归餐赤城饭。 于时海大鱼,鼓鬛正湍悍。 飓风挟洪涛,漂没无泮岸。 手操丈二矛,欲刺忘身贱。 指麾集群渔,蓐食待东旦。 更陈清海策,衔袖书一卷。 大言惊众听,读者洽背汗。 九阍不可通,志士徒扼腕。 因作山水游,所幸脚力健。 酒经七家笺,诗囊五采烂。 走马过粤郊,看花入荆甸。 醉余两齿豁,双雕伤一箭。 湘流去洗耳,杳不闻治乱。 自余湖堤别,久矣踪迹判。 秦淮诧再聚,何异箴得线。 示我诸遗篇,令人忆东观。 襄阳耆旧亡,文园白日晏。 袭之如殷彝,夙夜宜绻绻。
yóu lín   nián zhuàng fēi guān  
shí tàn suān xīn   gǎn wàng zhū hóu chuán  
zhuō jīn zhǒu   zhǒng chéng chuān 穿  
gān cóng yuán pín   chǐ xué máo suí jiàn  
xiè gòu dān qiū shēng   wén cǎi chāo zhòng yàn  
jīng gèng wèi páng   chú zhǎn chuí tiān hàn  
měi féng luó chūn   hán xiào jiě diāo huàn  
liè yǐn xìng huā yīn   chuī yòu gēng xiàn  
wēi hān shuāng ěr   hóng céng dié xiàn  
hóng shēn wáng   xiǎn guǐ shén huàn  
yuè huò   liú lián guò bàn  
héng jiǔ xīng lín   shǒu sàn  
dōng hǎi jīng   guī cān chì chéng fàn  
shí hǎi   liè zhèng tuān hàn  
fēng xié hóng tāo   piāo méi pàn àn  
shǒu cāo zhàng èr máo   wàng shēn jiàn  
zhǐ huī qún   shí dài dōng dàn  
gèng chén qīng hǎi   xián xiù shū juàn  
yán jīng zhòng tīng   zhě qià bèi hàn  
jiǔ hūn tōng   zhì shì è wàn  
yīn zuò shān shuǐ yóu   suǒ xìng jiǎo jiàn  
jiǔ jīng jiā jiān   shī náng cǎi làn  
zǒu guò yuè jiāo   kàn huā jīng diān  
zuì liǎng chǐ 齿 huō   shuāng diāo shāng jiàn  
xiāng liú ěr   yǎo wén zhì luàn  
bié   jiǔ zōng pàn  
qín huái chà zài   zhēn xiàn 线  
shì zhū piān   lìng rén dōng guān  
xiāng yáng jiù wáng   wén yuán bái yàn  
zhī yīn   quǎn quǎn