次和梁叠石发塾诗

清代 陈恭尹
所爱宁容易,慈言况共持。发肤原一体,长短几千丝。 塔与卢能并,峰连婺女奇。谁怜头顶上,霜雪已垂垂。
suǒ ài níng róng   yán kuàng gòng chí yuán cháng   duǎn qiān    
néng bìng   fēng lián shuí lián tóu dǐng shàng shuāng   xuě chuí chuí